2 giờ sáng, căn phòng trọ 15m2 im lìm chỉ còn tiếng quạt máy quay đều đều. An nằm nghiêng, ánh sáng xanh từ màn hình điện thoại hắt lên khuôn mặt mệt mỏi. Ngón tay cậu vô thức lướt qua Story Instagram của người cũ. Họ đang cười, ở một quán cà phê mới, với những người bạn mới. Một cảm giác nhói đau quen thuộc trào dâng, bóp nghẹt lồng ngực. An thẫn thờ nhìn xuống chiếc móc khóa Doraemon treo ở đầu giường – món quà sinh nhật năm ngoái mà cả hai từng hứa sẽ cùng mang đi xem triển lãm khi "Doraemon đến Việt Nam" vào dịp đặc biệt này.
Những ngày tiếp theo, An cố gắng "chữa lành" bằng cách vùi đầu vào đống deadline trên trường và những tin tức vô thưởng vô phạt trên mạng. Cậu lướt thấy thông báo về sự kiện Doraemon, rồi lại vấp phải những dòng tin về Nghị định 182 hay những trận cầu đỉnh cao. Cậu tìm mọi cách để lấp đầy khoảng trống, nhưng hễ cứ buông điện thoại ra là cảm giác trống rỗng lại bủa vây. An nhận ra mình đang rơi vào một vòng lặp độc hại: theo dõi – hy vọng – thất vọng rồi lại tự dằn vặt mình vì không đủ tốt để người ta ở lại.
Trong một buổi tối đi dạo công viên để trốn chạy sự ngột ngạt, An tình cờ nghe được một đoạn Podcast của Tâm Coach. Có một câu hỏi khiến cậu khựng lại: "Thay vì hỏi vì sao họ bỏ mình, hãy tự hỏi: Mối quan hệ này đã lấy đi của mình điều gì?". An nhận ra bấy lâu nay cậu đã đánh mất bản sắc riêng để trở thành một "phiên bản phù hợp" với người kia. Khoa học gọi đây là sự sụt giảm Dopamine đột ngột sau chia tay, giống như một cơn nghiện đang bị bỏ đói. Cậu nhận ra mình không nhớ người đó, cậu chỉ đang nhớ cảm giác được thuộc về một ai đó mà thôi.
Sáng hôm sau, An không chọn xóa hết ảnh ngay lập tức. Cậu thực hiện một bước chuyển nhỏ: dành đúng 10 phút để dọn dẹp lại bàn học – góc nhỏ mà bấy lâu nay cậu bỏ bê. Cậu tắt thông báo Story của người cũ. An mua một cuốn sổ tay mới, bắt đầu viết ra những điều cậu muốn làm cho chính mình: đi học một lớp guitar, tự mình đi xem triển lãm Doraemon mà không cần ai đi cùng. Cảm giác cầm cây lau nhà, chạm vào mặt bàn sạch bóng khiến An thấy mình bắt đầu nắm lại quyền kiểm soát cuộc đời mình từ những điều nhỏ nhất.
Chia tay là một cuộc phẫu thuật tâm lý đau đớn, nhưng nó giúp ta cắt bỏ những phần không còn thuộc về mình để tái sinh một nội lực vững chãi hơn. Đừng sợ nỗi cô đơn, hãy coi đó là khoảng lặng để bạn gặp lại chính mình. Nếu bạn vẫn đang loay hoay trong vòng xoáy hậu chia tay và cần một điểm tựa để tìm lại bản thân, Tâm Coach luôn ở đây. Đừng ngần ngại đăng ký buổi tư vấn thử 15-30 phút miễn phí, bảo mật 100% để chúng mình cùng tháo gỡ những nút thắt trong lòng bạn nhé.
