Quay lại Bloguncategorized

Hậu chia tay: Khi Harry Maguire dạy tôi cách đứng dậy từ những 'bàn lưới nhà' của trái tim

22/5/20266 phút đọc

2 giờ sáng. Tiếng quạt trần quay đều đều tạo thành một nhịp điệu đơn điệu đến phát điên. An nằm nghiêng, ngón cái lướt vô định trên màn hình điện thoại. Ánh sáng xanh nhợt nhạt hắt lên đôi mắt thâm quầng. Cô vừa lướt qua một bài báo trên Kênh 14, rồi lại chuyển sang xem kết quả trận đấu giữa Al-Nassr đấu với Damac chỉ để giết thời gian, dù cô chẳng hiểu gì về bóng đá. Mỗi khi có thông báo Zalo vang lên, tim An lại hẫng đi một nhịp, để rồi sau đó là sự hụt hẫng chua chát khi đó chỉ là tin nhắn từ nhóm lớp. Chiếc gối bên cạnh vẫn còn đó, trống trải và lạnh ngắt như cái cách người ấy rời đi không một lời giải thích.

An cố gắng tỏ ra mình ổn bằng cách lấp đầy lịch trình. Cô đi cà phê với bạn, cười nói gượng gạo, nhưng chỉ cần một bài nhạc quen thuộc vang lên trong quán, đôi mắt cô lại đỏ hoe. Cô nhận ra mình đang rơi vào một vòng lặp độc hại: vào trang cá nhân của người cũ, soi mói từng lượt like, rồi lại tự dằn vặt mình. Cô tự hỏi tại sao mình lại tệ đến thế. Cô cố gắng sửa chữa bản thân bằng cách mua sắm, thay đổi kiểu tóc, nhưng cảm giác trống rỗng vẫn bám lấy như một cái bóng. Cô thấy mình giống như những lời chế giễu về Harry Maguire trên mạng – vụng về, mắc sai lầm và dường như cả thế giới đang cười nhạo nỗi đau của mình.

Trong một buổi tối nghẹt thở vì nỗi nhớ, An vô tình đọc được một dòng ghi chép cũ của chính mình. Cô tự hỏi mối quan hệ này thực sự đã lấy đi của mình điều gì, hay nó chỉ đang phơi bày những lỗ hổng vốn dĩ đã có sẵn trong mình. Tâm Coach đã từng nói với cô về cơn nghiện dopamine – rằng cô không nhớ người ấy, cô chỉ đang nhớ cảm giác được công nhận. Thay vì hỏi vì sao họ bỏ mình, An bắt đầu tự vấn rằng nếu mình là người duy nhất còn lại trên thế giới này, mình có còn thấy mình vô giá trị không. Cô nhận ra mình đã trao chiếc điều khiển hạnh phúc của mình cho một người khác quá lâu, dẫn đến một mô thức gắn bó lo âu đầy mệt mỏi.

An bắt đầu bằng những bước nhỏ hằng ngày. Sáng hôm sau, thay vì với tay lấy điện thoại ngay lập tức, cô dành 5 phút để hít thở sâu và cảm nhận đôi bàn chân mình chạm xuống sàn nhà lạnh. Cô xóa các tab tin bóng đá Al-Nassr hay những trang giải trí vô bổ. An lấy một tờ giấy, chia làm hai cột giữa những điều không thể kiểm soát và những điều có thể làm ngay bây giờ. Cô bắt đầu dọn dẹp đống công việc đang trì trệ. Mỗi khi nỗi nhớ ập đến, cô không trốn chạy mà gọi tên nó rằng nỗi buồn lại đến thăm mình rồi. Sự tái sinh không đến từ một cú hích vĩ đại, nó đến từ việc cô chọn rửa bát thật sạch, đọc một trang sách thật chậm và ngừng tìm kiếm tên mình trên môi một người đã cũ.

Chia tay không phải là kết thúc, đó là một cuộc tái cơ cấu nội lực. Bạn không cần phải trở thành một phiên bản hoàn hảo ngay lập tức, bạn chỉ cần học cách bao dung với những bàn phản lưới nhà của chính mình như cách những cầu thủ kiên cường nhất vẫn tiếp tục ra sân. Nội lực không nằm ở việc ai đó ở lại, mà ở việc bạn quyết định không bỏ rơi chính mình. Nếu bạn vẫn đang thấy mịt mờ giữa những đổ vỡ, hãy để Tâm Coach lắng nghe bạn. Đăng ký ngay buổi tư vấn thử 15-30 phút miễn phí, bảo mật 100% để cùng nhau tìm lại ánh sáng từ bên trong bạn nhé.

Sẵn sàng bắt đầu hành trình?

Đặt lịch tư vấn miễn phí 30 phút ngay hôm nay.

Đặt lịch ngay